Trước đây, bất cứ ai đến Sài Gòn đều phải ít nhất một lần đi qua Bùng binh Bồn Kèn – nơi giao nhau giữa hai độ lớn Charner (Nguyễn Huệ) và Bonard (Lê Lợi, quận 1).

Theo lịch sử ghi lại, đường Charner vốn là con kênh dẫn nước từ sông Sài Gòn vào thành Gia Định do Nguyễn Ánh xây dựng từ năm 1790 với mục đích để thuyền bè từ sông Sài Gòn có thể cập vào tận thành. Kinh Lớn xuất phát từ bến Bạch Đằng và chạy thẳng đến trước cổng UBND thành phố hiện tại. Năm 1861, sau khi Pháp chiếm được Sài Gòn, Kinh Lớn cũng được đổi tên thành kênh đào Charner và được lấp đầy, sáp nhập con đường ở hai bờ thành đại lộ Charner nối hai đầu là Dinh Đốc Lý và sông Sài Gòn.

Trải qua nhiều năm thuộc Pháp, đại lộ Charner được đổi tên thành Nguyễn Huệ – một trong những chốn ăn chơi của giới nhà giàu thời bấy giờ. Thậm chí, chính quyền thuộc địa còn nung nấu ý định biến đường Bonard thành một Champs-Elysees thu nhỏ nhưng do biến động của thế giới, điều này đã không thể thành sự thật.

Ở ngã tư giữa đại lộ Nguyễn Huệ và Lê Lợi vốn có một bùng binh và theo nhiều sử sách ghi lại, đây là hình thức bùng binh đầu tiên xuất hiện ở Nam Kỳ, lâu dần nó được gọi là Ngã tư Bồn Kèn. Đây là tụ điểm cho những chú lính Tây đến thổi kèn, trỗi nhạc cho dân nghe nên còn được người ta gọi là Bồn Binh. Nó đã tồn tại và du hành cùng lịch sử Sài Gòn trong gần một thế kỷ. Cho đến năm 2014, nhằm phục vụ tuyến tàu điện ngầm Bến Thành – Suối Tiên, TP HCM đã phải phá bỏ vòng xoay ở ngã tư này, biến khu vực này thành con phố đi bộ.

Mặc dù Bùng binh Bồn Kèn đã không còn dấu tích nhưng trong ký ức của nhiều người dân Sài Gòn, đây vẫn là một địa điểm không thể nào quên trong ký ức của họ.