Những ngày Thứ Sáu và cuối tuần ở Little Saigon luôn luôn bận rộn và tấp nập xe cộ. Vốn là trung tâm của cộng đồng người Việt miền Nam California, những cuối tuần trong khu vực này có biến đổi được trông thấy rõ trong phương diện kinh doanh và giao thông khi bạn bè và gia đình tụ họp để ăn uống, nhâm nhi tách trà tâm sự và trò chuyện. Cả một khu vực với những tòa nhà dãy phố hỗn hợp toàn những quán ăn, nhà hàng và cửa tiệm rực sáng ánh đèn neon của các tấm bảng treo chữ OPEN.

 

Tôi đã khá muộn khi quẹo vào bãi đậu xe của nhà hàng Seafood Cove, một nhà hàng Tàu cỡ trung bình đã mở cửa tại khu vực này 20 năm qua, phục vụ món ăn truyền thống của người Hoa. Theo thông lệ khi đến dự tiệc trễ hơn 30 phút là bất lịch sự nếu không có lý do thật chính đáng. Dù sao đây là một buổi họp mặt theo phong cách người Việt mà tôi đã từng tham dự nhiều lần, tôi có thể an tâm vì mình vẫn còn được xem là một trong số những người khách đến “đúng giờ.” Có câu nói rất phổ biến giữa những người Việt: không trễ không phải là Việt Nam. Có nghĩa: nếu bạn không đi trễ thì bạn không phải là người Việt. Khi đến dự tiệc trễ 20 phút có nào phần thiếu tôn trọng, nhưng vẫn không hẳn bị xem là cấm kỵ. Người Việt chắc hẳn có đóng góp khá nhiều trong nghệ thuật đi muộn khi nhắc đến khái niệm “fashionably late.” Nếu như được mời dự tiệc lúc 6 giờ tối, thì tôi nghĩ sẽ không ai tới nơi trước 6 giờ 15 hoặc 6 giờ 30 phút.  Đó là chuyện thông thường đối với đa số những người quanh tôi. Các tiệc họp mặt thường bắt đầu muộn hơn từ 30 phút đến 1 tiếng. Và hiếm khi tiệc tàn trước khuya, lúc mà khách mời không còn thể nào nán lại thêm nữa và các trẻ em không ngừng ngáp dài vì quá mệt mỏi.

 

Tôi cũng phải cần một thời gian để có thể thấu hiểu về tình trạng này. Dù sao đi nữa, tôi không thể đi học hay đi làm với thời biểu kiểu “flexible” như vậy được. Cứ tưởng tượng khi đến muộn cho buổi họp  về quy trình sản xuất với ban giám đốc điều hành thì sẽ ra sao. Hơn nữa, sẽ phải thế nào nếu bạn đến phòng thi SAT 10 phút trước khi hết giờ. Tất nhiên bạn sẽ không được dự thi vào lúc này. Trưởng thành là một người Mỹ gốc Việt điều may mắn nhất cho tôi là được tự do, không bị ràng buộc đối với thời gian rảnh rỗi của mình. Không phải thời gian này không có giá trị, mà còn tùy theo nó được dùng như thế nào mới có ý nghĩa.  Mười phút ngắn ngủi với người thân hay bạn bè của mình hẳn vẫn trọn vẹn hơn một ngày với một người lạ. Vậy ý tưởng này với khái niệm giờ giấc sớm hay muộn có liên hệ thế nào? Thật ra thì chẳng có gì cả. Chỉ là lý luận của riêng tôi mà thôi. Tôi hiểu rõ điều này khi tôi gặp một khách mời khác bước vào cửa. Tôi cũng hiểu rõ điều này lúc tôi bước tới ôm hôn những người bạn trao nhau những lời chào hỏi vội vàng hứng thú đến hụt hơi. Và tôi cũng hiểu rất rõ rằng trước khi tôi dứt lời xin lỗi vì đã đến muộn thì bạn tôi đã tươi cười và chân thành nói rằng cô nàng vui mừng là tôi đã đến.