“Ừ… không thể giải thích bằng lời.”

 

“Tôi không biết nên mô tả như thế nào.”

 

“Nó là một cảm giác, một ý nghĩa.”

 

Đây là một xu hướng chung mà tôi nhận thấy sau khi trò chuyện với những người bạn

thân gốc Việt và Việt-Hoa.

 

Mỗi người một cách biểu tỏ riêng, thật kỳ diệu, khó mà tìm ra một điểm chung.

Cô V. Trần có làn da ngăm và thích thể thao. Cô ta dễ dàng phô diễn tài nghệ qua 5 bộ môn thể thao khác nhau và có thể nói cô ta thích phiêu lưu tung tăng ngoài trời còn hơn loài sóc. Cô Vivian Uno là người bạn có thiên hướng nghệ thuật, bản chất sáng tạo, và những gì cô suy nghĩ bộc lộ ra còn rõ hơn những điều cô có thể nói ra gấp mười lần. Cô thay đổi màu tóc thường xuyên hơn thay đổi ý kiến. Cô hăng say, sung sức như một đứa bé vừa ăn xong hai gói kẹo. Còn cô BB Hoàng là sự phối hợp của cá tính trầm lặng, dễ chịu, đồng thời dễ mến và nhanh nhẩu.

 

Là người phụ nữ gốc Hoa sinh ra ở Hoa Kỳ được bao quanh bởi nền văn hoá Việt, tôi tò mò về cảm nghĩ của bạn bè đối với bản sắc của chính mình. Làm thế nào để bạn chia sẻ một nền văn hóa vốn là cốt lõi của bạn với hàng triệu người khác?

 

Câu hỏi này dẫn đến thêmnhiều câu hỏi nữa.

 

Nếu bạn là người Việt gốc Hoa, thì bao nhiêu phần bạn là Việt? Bao nhiều phần trong bạn là Hoa? Bạn có phải là cả hai, hay một sự pha trộn không nhất định? Phần đông phản ứng là mỗi cô gái cho rằng người Việt là một thiểu số trong các nền văn hoá châu Á khác và thường dễ bị hiểu lầm, do đó họ càng gắn kết mạnh mẽ hơn với danh tính Việt Nam của họ.

 

“Tại sao người ta lại dùng danh từ “người Việt Nam” thay vì “người Việt?” Vivian Dos thử phân tích về khái niệm tiếng lóng. Lý do cô ấy đưa ra là cô ấy “quá lười biếng để gõ ra nguyên danh từ đầy đủ”.  Chúng tôi tiếp tục phân tích. Hóa ra, khi bạn nghĩ về việc sử dụng “người Việt Nam” thay vì “người Việt”, tất cả đều quay về khái niệm rằng, Nền Văn Hoá đa phần là một cảm giác. “Người Việt” cho bạn cảm giác gần gũi. Giống như tên con thú nuôi trong gia đình bạn dành cho bạn. Đó là một điều kỳ diệu, một cái gì đó mà bạn yêu mến.

 

Thông thường người ta có nghe về sự khác biệt: “Người Việt Nam” là cư dân của Việt Nam, trong khi “người Việt” là một thực thể nguồn gốc dân tộc bất kể bạn là công dân của đất nước đó hay không. Trò chuyện với nhiều người Việt trẻ ở Mỹ, họ cho thấy một ý thức mạnh mẽ về cội nguồn dân tộc tuy không hiểu biết nhiều về nước Việt Nam.

 

“Chỉ trong một câu, xin cho biết điều gì làm cho bạn cảm thấy mình là người Việt?”

 

“Tôi không biết. Haha.”

 

Có một yếu tố không thể diễn tả bằng ngôn từ trong định nghĩa về một nền văn hoá, điều trái khoáy là bạn sẽ đánh mất khía cạnh này khi bạn ráng gán vào chỗ ấy một danh từ.  Rất nhiều khía cạnh trong văn hoá Việt thuộc về tư tưởng. Cách thực hiện công việc, lối suy nghĩ, những điều yêu thích hàng ngày. Ngoài thức ăn, lịch sử, truyền thống, nền văn hóa Việt còn rất nhiều điều để san sẻ.